Friday, November 14, 2014
Thursday, November 13, 2014
Wednesday, November 12, 2014
Tuesday, November 11, 2014
Saturday, November 8, 2014
Thầy Điện (tiếp)
Đhs Phương Phan viết thế nào mà quên không nhắc tới gu thời trang của thầy Điện.
Xin thề thầy Điện ăn mặc sành điệu nhất trường Ams luôn OMGGG.
Tìm cả trường này cũng không được giáo viên nào mua hè luôn mặc sơ mi (lúc nào cũng là màu trắng có kẻ sọc - thề !!) chắc thầy phải có một bộ sưu tập sơ mi kẻ trắng ở nhà quá (so fabuloussss :x)
Mùa thu mùa đông thì hôm nào thầy cũng mặc vest hoặc trench coat. Thầy không bao giờ mặc áo gió lôi thôi luộm thuộm, thầy lúc nào cũng như catwalk thảm đỏ :((((( Vượt lên trên mọi khoảng cách tuổi tác, thầy còn có gu ăn mặc NHƯ KIM TAN, thậm chí là TRƯỚC cả khi mốt Kim Tan tràn lan trên mạng, kiểu thế này (vì không kiếm được ảnh thầy nên con xin mạn phép lấy ảnh trang phục diễn viên Hàn Quốc minh hoạ ạ, con xin lỗi thầy *cúi đầu, gập lưng*)
Xin thề thầy Điện ăn mặc sành điệu nhất trường Ams luôn OMGGG.
Tìm cả trường này cũng không được giáo viên nào mua hè luôn mặc sơ mi (lúc nào cũng là màu trắng có kẻ sọc - thề !!) chắc thầy phải có một bộ sưu tập sơ mi kẻ trắng ở nhà quá (so fabuloussss :x)
Mùa thu mùa đông thì hôm nào thầy cũng mặc vest hoặc trench coat. Thầy không bao giờ mặc áo gió lôi thôi luộm thuộm, thầy lúc nào cũng như catwalk thảm đỏ :((((( Vượt lên trên mọi khoảng cách tuổi tác, thầy còn có gu ăn mặc NHƯ KIM TAN, thậm chí là TRƯỚC cả khi mốt Kim Tan tràn lan trên mạng, kiểu thế này (vì không kiếm được ảnh thầy nên con xin mạn phép lấy ảnh trang phục diễn viên Hàn Quốc minh hoạ ạ, con xin lỗi thầy *cúi đầu, gập lưng*)
![]() |
sơ mi giấu cổ (aka nhét cổ áo sơ mi vào trong áo len)![]() đây là áo nữ không thể tìm đc áo nam tương tự nhưng đại thể là áo sơ mi của thảy rất điệu !!! có đính đá bên cổ áo sành thì ... huhu |
còn trench coat của thầy sẽ lịch lãm kiểu thế này T_T
Thầy luôn bước vào (và bước ra) trên bục giảng như đi lại trên sàn catwalk với phụ kiện không đổi là một chiếc cặp da màu đen
_Yêu thầy nhiều nhiều thật nhiều_
Thầy Điện
Một trong những thầy cô yêu thích của lớp 12 Anh cũng như tổ 3 là thầy Điện. Tên đầy đủ của thầy là Đỗ Lệnh Điện, nguyên hiệu trưởng trường THPT Chuyên Hà Nội - Amsterdam. Hiện thầy đã nghỉ hưu nhưng vẫn đi dạy hợp đồng, bộ môn Vật Lý. Cơ duyên của thầy với lớp 12 Anh là do cô Ngân đi xin thầy dạy (tui nhớ là vậy, vì không phải lớp nào cũng được thầy đồng ý dạy cho). Cả 15 lớp trong khối 12, không một lớp nào trừ Anh 1 được thầy Điện dạy vật lý cho! Đó thực sự là một niềm vinh hạnh lớn lao trong đời.
Thầy dạy trong 1 năm cuối cấp thôi, nhưng ấn tượng thầy để lại có lẽ sẽ còn kéo dài nhiều nhiều năm. Phải nói rằng, bộ môn Vật Lý trở nên sống động và thú vị là nhờ vào bài giảng của thầy Điện. Trước đó vào năm lớp 10 và 11, cô Quỳnh Hương và cô Cúc lần lượt dạy. Mỗi người cũng có một cách dạy riêng và hay nhưng dạy hay nhất thì chắc chắn là thầy Điện. Hỏi ai trong lớp 12 Anh thì cũng trả lời là muốn học thầy Điện thôi!
Thầy có một giọng giảng bài trầm ấm, điềm đạm nhưng không buồn ngủ. Thật luôn! Nghe thầy giảng mà kiểu vẫn muốn nghe nữa dù đó là về Ánh sáng hay Động lực học... Thầy lúc nào cũng hiền từ. Thầy không giao bài về nhà mà chỉ nói rằng: "Các con hãy tự đọc sách bài tập mà làm". Thực sự giáo viên nào nói vậy thì chả ai làm luôn. Nhưng mà thầy Điện nói thì em sẽ làm hết =))) Thầy không gọi ai lên bảng kiểm tra bài cũ, cũng không gọi ai lên bảng làm bài tập. Thầy chỉ gọi tên randomly trong danh sách, nói cách làm của một phần nhỏ trong bài tập rồi gọi người tiếp theo làm. Ai trả lời được thì cho điểm 9, 10. Ai không trả lời được thì cũng không sao. Cách dạy của thầy thực sự khiến cả lớp thấy nhẹ nhõm vô cùng và lại tạo hứng thú học Lý. Thầy hiền nhưng thầy cũng rất nghiêm, mà chỉ nghiêm ở 1 khoản thôi: không được đi học muộn! Hai tiết học của thầy trong tuần đều vào tiết đầu tiên mỗi sáng thứ 3 và thứ 5 (nghĩa là bắt đầu từ 7h30 và tan lúc 8h15). Nhớ được cũng là vì lần nào cũng phải chú ý đi học sớm vào hai buổi này! Dù tình trạng đi muộn vẫn xảy ra, thầy Điện không hề ghi tên ai vào sổ đầu bài. Điển hình là bạn Giáp Đỗ của tổ 3 - chuyên gia đi muộn vì nhà xa, lại phải vượt sông mới đến được lớp...) Mà vấn đề không phải nhà xa, vấn đề là đ' dậy sớm để đi học ý. Có lần gọi điện lúc 7h10 mà còn chưa xuất phát..
Quay trở lại chủ đề, thầy Điện dễ thương và cực dễ thương. Thầy có những jokes rất riêng =))) Xin lỗi độc giả là tui không nhớ được. Nhưng mà có kể ra thì cũng không buồn cười nữa, bạn bắt buộc phải học thầy để thấy được sự thâm thúy của những jokes ấy cơ. Nói chung là học thầy rất rất vui. Kỷ niệm đáng nhớ của tui về một tiết Lý của thầy Điện là khi kiểm tra 45p. Thầy lúc nào cũng cho 20 câu trắc nghiệm. Hôm đó, thầy lại không đến lớp sớm được mà giao bài cho một người khác và nhờ mang đến lớp để chúng tui làm. Thế thôi. Phát bài, làm bài tất cả được thực hiện mà không có một giáo viên nào trông lớp =))) Làm xong bài, bàn dưới bàn trên cứ cuốn chiếu mà trao đổi đáp án với bàn bài. Có một câu khó nhất thì không ai làm được. Đến lúc ấy, các loại điện thoại thông minh xuất hiện để google. Chưa hết, tổ 3 cử người với sang các tổ khác để hỏi bài (Các tổ khác cũng đang cuốn chiếu trao đổi). Thầy Điện đến vào 5p cuối để thu bài thì cả lớp im ắng trật tự hết (vì lúc ấy mọi thứ đã xong xuối =))))) ). Kết quả cuối năm là điểm phẩy toàn 9 10 :))
Có một điểm nhấn về thầy Điện mà không thể không kể đến đó là thầy rất phũ! =))) Xin mở ngoặc là thầy phũ với những ai gọi điện cho thầy trong khi thầy đang giảng bài! =)))))) Hễ ai gọi điện lúc ấy là thầy tắt bụp cái. Lúc đầu, thầy có xem tên người gọi rồi mới tắt bụp. Càng về sau, thầy còn không nhìn ai gọi và tắt bụp lúc điện thoại vẫn còn trong túi quần =)))) Cả lớp lần nào cũng hy vọng thầy đi nghe điện thoại để được những khoảng thời gian nghỉ ngắn ngủi nhưng sau 2, 3 lần quan sát habit đó của thầy Điện thì đứa nào cũng không dám mong đợi gì nữa! Thậm chí, cả lớp còn chia buồn cho những người đó kiểu "Thôi xong" "Tội nghiệp" ....
Thỉnh thoảng, trong bài giảng, thầy hay minh họa bằng chính cuộc sống của mình. Kiểu như thầy kể chuyện về vũ trụ qua những chuyến đi thực tế của thầy hoặc cách thầy tự sửa máy giặt mà không cần gọi thợ (t nhớ thầy kể là vợ thầy định đi gọi nhưng xong thầy xắn áo lên tìm hiểu nguyên nhân rồi tự sửa dc thành công) - cute :)) Viết dài thế thì không sống động lắm nhỉ. Hehee hãy xem những clip sau đây nhé. Nó phần nào kể lại những gì chúng tui trải nghiệm khi được học thầy:
(Cảm ơn Thaoo Hoang đã tạo inspiration cho t viết post này)
Thầy dạy trong 1 năm cuối cấp thôi, nhưng ấn tượng thầy để lại có lẽ sẽ còn kéo dài nhiều nhiều năm. Phải nói rằng, bộ môn Vật Lý trở nên sống động và thú vị là nhờ vào bài giảng của thầy Điện. Trước đó vào năm lớp 10 và 11, cô Quỳnh Hương và cô Cúc lần lượt dạy. Mỗi người cũng có một cách dạy riêng và hay nhưng dạy hay nhất thì chắc chắn là thầy Điện. Hỏi ai trong lớp 12 Anh thì cũng trả lời là muốn học thầy Điện thôi!
Thầy có một giọng giảng bài trầm ấm, điềm đạm nhưng không buồn ngủ. Thật luôn! Nghe thầy giảng mà kiểu vẫn muốn nghe nữa dù đó là về Ánh sáng hay Động lực học... Thầy lúc nào cũng hiền từ. Thầy không giao bài về nhà mà chỉ nói rằng: "Các con hãy tự đọc sách bài tập mà làm". Thực sự giáo viên nào nói vậy thì chả ai làm luôn. Nhưng mà thầy Điện nói thì em sẽ làm hết =))) Thầy không gọi ai lên bảng kiểm tra bài cũ, cũng không gọi ai lên bảng làm bài tập. Thầy chỉ gọi tên randomly trong danh sách, nói cách làm của một phần nhỏ trong bài tập rồi gọi người tiếp theo làm. Ai trả lời được thì cho điểm 9, 10. Ai không trả lời được thì cũng không sao. Cách dạy của thầy thực sự khiến cả lớp thấy nhẹ nhõm vô cùng và lại tạo hứng thú học Lý. Thầy hiền nhưng thầy cũng rất nghiêm, mà chỉ nghiêm ở 1 khoản thôi: không được đi học muộn! Hai tiết học của thầy trong tuần đều vào tiết đầu tiên mỗi sáng thứ 3 và thứ 5 (nghĩa là bắt đầu từ 7h30 và tan lúc 8h15). Nhớ được cũng là vì lần nào cũng phải chú ý đi học sớm vào hai buổi này! Dù tình trạng đi muộn vẫn xảy ra, thầy Điện không hề ghi tên ai vào sổ đầu bài. Điển hình là bạn Giáp Đỗ của tổ 3 - chuyên gia đi muộn vì nhà xa, lại phải vượt sông mới đến được lớp...) Mà vấn đề không phải nhà xa, vấn đề là đ' dậy sớm để đi học ý. Có lần gọi điện lúc 7h10 mà còn chưa xuất phát..
Quay trở lại chủ đề, thầy Điện dễ thương và cực dễ thương. Thầy có những jokes rất riêng =))) Xin lỗi độc giả là tui không nhớ được. Nhưng mà có kể ra thì cũng không buồn cười nữa, bạn bắt buộc phải học thầy để thấy được sự thâm thúy của những jokes ấy cơ. Nói chung là học thầy rất rất vui. Kỷ niệm đáng nhớ của tui về một tiết Lý của thầy Điện là khi kiểm tra 45p. Thầy lúc nào cũng cho 20 câu trắc nghiệm. Hôm đó, thầy lại không đến lớp sớm được mà giao bài cho một người khác và nhờ mang đến lớp để chúng tui làm. Thế thôi. Phát bài, làm bài tất cả được thực hiện mà không có một giáo viên nào trông lớp =))) Làm xong bài, bàn dưới bàn trên cứ cuốn chiếu mà trao đổi đáp án với bàn bài. Có một câu khó nhất thì không ai làm được. Đến lúc ấy, các loại điện thoại thông minh xuất hiện để google. Chưa hết, tổ 3 cử người với sang các tổ khác để hỏi bài (Các tổ khác cũng đang cuốn chiếu trao đổi). Thầy Điện đến vào 5p cuối để thu bài thì cả lớp im ắng trật tự hết (vì lúc ấy mọi thứ đã xong xuối =))))) ). Kết quả cuối năm là điểm phẩy toàn 9 10 :))
Có một điểm nhấn về thầy Điện mà không thể không kể đến đó là thầy rất phũ! =))) Xin mở ngoặc là thầy phũ với những ai gọi điện cho thầy trong khi thầy đang giảng bài! =)))))) Hễ ai gọi điện lúc ấy là thầy tắt bụp cái. Lúc đầu, thầy có xem tên người gọi rồi mới tắt bụp. Càng về sau, thầy còn không nhìn ai gọi và tắt bụp lúc điện thoại vẫn còn trong túi quần =)))) Cả lớp lần nào cũng hy vọng thầy đi nghe điện thoại để được những khoảng thời gian nghỉ ngắn ngủi nhưng sau 2, 3 lần quan sát habit đó của thầy Điện thì đứa nào cũng không dám mong đợi gì nữa! Thậm chí, cả lớp còn chia buồn cho những người đó kiểu "Thôi xong" "Tội nghiệp" ....
Thỉnh thoảng, trong bài giảng, thầy hay minh họa bằng chính cuộc sống của mình. Kiểu như thầy kể chuyện về vũ trụ qua những chuyến đi thực tế của thầy hoặc cách thầy tự sửa máy giặt mà không cần gọi thợ (t nhớ thầy kể là vợ thầy định đi gọi nhưng xong thầy xắn áo lên tìm hiểu nguyên nhân rồi tự sửa dc thành công) - cute :)) Viết dài thế thì không sống động lắm nhỉ. Hehee hãy xem những clip sau đây nhé. Nó phần nào kể lại những gì chúng tui trải nghiệm khi được học thầy:
(Cảm ơn Thaoo Hoang đã tạo inspiration cho t viết post này)
Những chiếc tên thứ hai
Hehe t thấy chuyên mục này khá ngầu nên viết một chút :))
Kể từ năm 2011, cả tổ 3 đều ít nhất một lần đã ra khỏi địa phận Việt Nam (wow... cái này cool à nha!). Với thành tích đáng nể như vậy, hầu hết trong tổ 3 ai cũng có những chiếc tên thứ hai (hay còn gọi là tên Tây). Những tên này thường được sử dụng dưới thời đại học. Xin được liệt kê danh sách sau đây:
1. An (Hoàng Thu An): tên nó không thay đổi căn bản là vì phát âm dễ, na ná tên Anne, Ann của Tây.
2. Zach (Đỗ Hoàng Giáp): Vâng, đầy đủ thì phải là Zachary cơ, rồi không đầy đủ là Zac hoặc Zach. Nhưng sau một hồi suy nghĩ, Giáp đã thẳng thừng gạch Zac ra khỏi danh sách vì nó nhà quê (?)
3. Ariadne (Vũ Thảo Đan): found on facebook =))
4. Cécile (Vũ Khánh Linh): thực ra đây là tên twitter của nó nên t assume đây là tên dùng ở Pháp quốc của nó =))) (và thực ra nó đã nói vs t là nó không có tên Tây nhưng kệ, cứ list ra cho nó vui mắt)
5. Ngọc (Thái Bảo Ngọc): Thiệt tình Ngọc cũng không có tên Tây vì somehow mọi người vẫn gọi được tên Ngọc (dù thỉnh thoảng nó bị distorted)
6. Norah (Đỗ Hồng Ngọc): haha cô bạn thích tên này vì một lý do khó hiểu nào đó từ ngày xưa, hồi còn bé =))
7. Wendy (Đoàn Phương Oanh): hừ, thực ra cậu Oanh cũng ko có tên Tây nhưng một lần bị bà đầu bếp gọi thế cho dễ gọi nên t cũng sẽ assume đây là tên Tây của cậu =))))
8. Stephanie (Cao Hạnh Phúc): cô bạn là người đầu tiên đổi tên Tây trên fb trong cả lớp nhưng vì lý do nào đó mà gần đây đã đổi lại sang tên Việt Nam. Chiếc tên đến từ một trăm lần phân vân với những tên khác...
9. Chelsea (Phương Phan): há há toàn chém gió đi kể với mọi người rằng nguồn gốc chiếc tên đến từ một đội bóng yêu thích nhưng thực ra come across cái tên trên một group facebook bán sách cũ ở trường đại học và thích nó nên mới lấy... (lý do yêu thích đội bóng là thêm vào để cái tên more valid and cooler =)) )
10. Quỳnh (Nguyễn Phương Quỳnh): Quỳnh confirm là không có tên Tây.
11. April (Hoàng Thanh Thảo): đây rồi, thành viên cuối cùng của tổ 3 xếp theo danh sách ABC. Nguồn gốc của cái tên là do cậu Thảo đặt theo tháng sinh của mình <<< (let's celebrate her birthday every time calling her name!) =))))) Jk =))))))
Kể từ năm 2011, cả tổ 3 đều ít nhất một lần đã ra khỏi địa phận Việt Nam (wow... cái này cool à nha!). Với thành tích đáng nể như vậy, hầu hết trong tổ 3 ai cũng có những chiếc tên thứ hai (hay còn gọi là tên Tây). Những tên này thường được sử dụng dưới thời đại học. Xin được liệt kê danh sách sau đây:
1. An (Hoàng Thu An): tên nó không thay đổi căn bản là vì phát âm dễ, na ná tên Anne, Ann của Tây.
2. Zach (Đỗ Hoàng Giáp): Vâng, đầy đủ thì phải là Zachary cơ, rồi không đầy đủ là Zac hoặc Zach. Nhưng sau một hồi suy nghĩ, Giáp đã thẳng thừng gạch Zac ra khỏi danh sách vì nó nhà quê (?)
3. Ariadne (Vũ Thảo Đan): found on facebook =))
4. Cécile (Vũ Khánh Linh): thực ra đây là tên twitter của nó nên t assume đây là tên dùng ở Pháp quốc của nó =))) (và thực ra nó đã nói vs t là nó không có tên Tây nhưng kệ, cứ list ra cho nó vui mắt)
5. Ngọc (Thái Bảo Ngọc): Thiệt tình Ngọc cũng không có tên Tây vì somehow mọi người vẫn gọi được tên Ngọc (dù thỉnh thoảng nó bị distorted)
6. Norah (Đỗ Hồng Ngọc): haha cô bạn thích tên này vì một lý do khó hiểu nào đó từ ngày xưa, hồi còn bé =))
7. Wendy (Đoàn Phương Oanh): hừ, thực ra cậu Oanh cũng ko có tên Tây nhưng một lần bị bà đầu bếp gọi thế cho dễ gọi nên t cũng sẽ assume đây là tên Tây của cậu =))))
8. Stephanie (Cao Hạnh Phúc): cô bạn là người đầu tiên đổi tên Tây trên fb trong cả lớp nhưng vì lý do nào đó mà gần đây đã đổi lại sang tên Việt Nam. Chiếc tên đến từ một trăm lần phân vân với những tên khác...
9. Chelsea (Phương Phan): há há toàn chém gió đi kể với mọi người rằng nguồn gốc chiếc tên đến từ một đội bóng yêu thích nhưng thực ra come across cái tên trên một group facebook bán sách cũ ở trường đại học và thích nó nên mới lấy... (lý do yêu thích đội bóng là thêm vào để cái tên more valid and cooler =)) )
10. Quỳnh (Nguyễn Phương Quỳnh): Quỳnh confirm là không có tên Tây.
11. April (Hoàng Thanh Thảo): đây rồi, thành viên cuối cùng của tổ 3 xếp theo danh sách ABC. Nguồn gốc của cái tên là do cậu Thảo đặt theo tháng sinh của mình <<< (let's celebrate her birthday every time calling her name!) =))))) Jk =))))))
Friday, November 7, 2014
Bộ môn Hóa học lớp 12
Vâng, ít ai biết rằng "Hóa học" là từ cấm được sử dụng trong tổ 3 cũng như toàn bộ lớp 12 Anh. Hễ ai nói đến hóa, làm bài tập hóa, mang sách hóa cũng bị coi là phần tử cực đoan cần bị khai trừ! Điều này chắc cũng không cần ai giải thích: Đơn giản vì Hóa là Hóa =)) đ' ai muốn biết Hóa là ai, là cái gì, có ăn được không =))) Thế nên, chuyện ai dạy Hóa trong năm cuối cấp là điều rất được quan tâm bởi con người ấy nắm trong tay cuộc đời của 35 con người... (điểm phẩy môn Hóa) =)))
Con người ấy cuối cùng cũng xuất hiện trong sự ngỡ ngàng của cả lớp vì thầy đến từ gia đình hoàng gia, thầy Thế tử! (Thực ra thầy tên Thế Anh) Với một gương mặt trạc ngoài 38 tuổi, răng hơi vàng ố vì hút thuốc, thầy làm bao học sinh tò mò không biết ... "đã có vợ chưa". Cuộc sống dưới sự cai trị của Thế tử bắt đầu với những bài học về carbonhydrat và lipit (cứ cho là vậy đi). Chừng đó đã đủ đem đến những lo âu phiền muộn về một thời kỳ đen tối sắp đến - những bài kiểm tra. Có rất nhiều sự kiện xảy ra dưới thời Thế tử, nhưng tui xin được kể lại vài cái thôi:
1. Bài kiểm tra 45p đầu tiên: Hình như là 20 câu trắc nghiệm dài ngang 4 trang A4. Thế tử kê ghế ra giữa bục giảng ngồi trông! (Hành động gây tiếng vang khắp 3 tầng nhà A của trường Ams). Đó đã có thể là 1 sự tra tấn trong 45p. Khà khà... nhưng người tính không bằng trời tính! Không biết các bàn khác của tổ 3 như thế nào, nhưng bàn Phương Phan - Hoàng Thu An đã hoàn thành bài kiểm tra chỉ trong 15p! Sự là chép được đáp án của một đứa lớp Hóa cũng có bài kiểm tra 45 do Thế tử ra đề. Lúc đầu, không thể nào biết được có đúng đề không nên trong 4p đầu, Phương Phan cùng Thu An làm thử 1 - 2 câu rồi so với đáp án có trước. Nắm chắc đề và đáp án, những câu sau hai đứa cứ tằng tằng chép lia lịa (dù ngồi bàn 1 và đối diện Thế tử). Tại sao lại có thể?? Không có gì là không thể. Thuật sử dụng tài liệu chính là chép đáp án ra nháp rồi viết xằng bậy xung quanh để nó giống 1 quyển nháp. Hai người trót lọt qua bài 45p đầu tiên với điểm số gần tối đa: 9.5/10!
2. Bật lửa sinh nhật: Sự là cả tổ chuẩn bị 1 cái bánh gato trong bữa tiệc sinh nhật bất ngờ cho con Ngọc Thái. Mua bánh vs nến xong đ' có đứa nào mang bật lửa (Nhục ko thể nào chịu nổi). Sắp đến giờ tặng bánh thì mới phát hiện không mang bật lửa chứ =)) Lại còn cắm hết nến vào rồi... Dù sao thì, bạn Hoàng Thu An (hình như thế) ran into Thế tử ở tầng 2 và xin được chiếc bật lửa. T không thể nào nhớ nổi thầy đã nói gì khi chúng mày xin bật lửa =))) huhu Nhưng đó là một kỷ niệm đáng nhớ về Thế tử với tổ 3!
3. Điểm phẩy Hóa: Cuối năm, ai ai cũng sung sướng khi thầy tổng kết môn Hóa. Tại sao vậy? Đ' có điểm để tổng kết =)))) Okay, thực ra lấy điểm từ các bài thực hành (dễ lấy 9, 10) nhưng the point is... bài kiểm tra 45p đầu tiên đó cũng là bài kiểm tra 45p hóa cuối cùng. =))))) Thầy có cho làm 1 bài thứ 2 nhưng mà chưa bao giờ trả =)))) (Lý do thì chắc ai cũng đoán ra được =)) ) Bài 15p thầy cũng chưa bao giờ ra =)))) (Cả lớp cứ lần khần mãi xong thầy lại cho qua và mãi mãi không bao giờ kiểm tra Hóa...) Vậy là, điểm Hóa nhảy vọt so với lớp 11. Một cái kết đẹp cho bộ môn Hóa học ở lớp 12 Anh.
Hôm nay có hứng kể về bộ môn Hóa vì có người nhắc đến thôi. hihu. T đã quyết tâm không học một cái gì về Hóa nữa khi lên đại học...
Con người ấy cuối cùng cũng xuất hiện trong sự ngỡ ngàng của cả lớp vì thầy đến từ gia đình hoàng gia, thầy Thế tử! (Thực ra thầy tên Thế Anh) Với một gương mặt trạc ngoài 38 tuổi, răng hơi vàng ố vì hút thuốc, thầy làm bao học sinh tò mò không biết ... "đã có vợ chưa". Cuộc sống dưới sự cai trị của Thế tử bắt đầu với những bài học về carbonhydrat và lipit (cứ cho là vậy đi). Chừng đó đã đủ đem đến những lo âu phiền muộn về một thời kỳ đen tối sắp đến - những bài kiểm tra. Có rất nhiều sự kiện xảy ra dưới thời Thế tử, nhưng tui xin được kể lại vài cái thôi:
1. Bài kiểm tra 45p đầu tiên: Hình như là 20 câu trắc nghiệm dài ngang 4 trang A4. Thế tử kê ghế ra giữa bục giảng ngồi trông! (Hành động gây tiếng vang khắp 3 tầng nhà A của trường Ams). Đó đã có thể là 1 sự tra tấn trong 45p. Khà khà... nhưng người tính không bằng trời tính! Không biết các bàn khác của tổ 3 như thế nào, nhưng bàn Phương Phan - Hoàng Thu An đã hoàn thành bài kiểm tra chỉ trong 15p! Sự là chép được đáp án của một đứa lớp Hóa cũng có bài kiểm tra 45 do Thế tử ra đề. Lúc đầu, không thể nào biết được có đúng đề không nên trong 4p đầu, Phương Phan cùng Thu An làm thử 1 - 2 câu rồi so với đáp án có trước. Nắm chắc đề và đáp án, những câu sau hai đứa cứ tằng tằng chép lia lịa (dù ngồi bàn 1 và đối diện Thế tử). Tại sao lại có thể?? Không có gì là không thể. Thuật sử dụng tài liệu chính là chép đáp án ra nháp rồi viết xằng bậy xung quanh để nó giống 1 quyển nháp. Hai người trót lọt qua bài 45p đầu tiên với điểm số gần tối đa: 9.5/10!
2. Bật lửa sinh nhật: Sự là cả tổ chuẩn bị 1 cái bánh gato trong bữa tiệc sinh nhật bất ngờ cho con Ngọc Thái. Mua bánh vs nến xong đ' có đứa nào mang bật lửa (Nhục ko thể nào chịu nổi). Sắp đến giờ tặng bánh thì mới phát hiện không mang bật lửa chứ =)) Lại còn cắm hết nến vào rồi... Dù sao thì, bạn Hoàng Thu An (hình như thế) ran into Thế tử ở tầng 2 và xin được chiếc bật lửa. T không thể nào nhớ nổi thầy đã nói gì khi chúng mày xin bật lửa =))) huhu Nhưng đó là một kỷ niệm đáng nhớ về Thế tử với tổ 3!
3. Điểm phẩy Hóa: Cuối năm, ai ai cũng sung sướng khi thầy tổng kết môn Hóa. Tại sao vậy? Đ' có điểm để tổng kết =)))) Okay, thực ra lấy điểm từ các bài thực hành (dễ lấy 9, 10) nhưng the point is... bài kiểm tra 45p đầu tiên đó cũng là bài kiểm tra 45p hóa cuối cùng. =))))) Thầy có cho làm 1 bài thứ 2 nhưng mà chưa bao giờ trả =)))) (Lý do thì chắc ai cũng đoán ra được =)) ) Bài 15p thầy cũng chưa bao giờ ra =)))) (Cả lớp cứ lần khần mãi xong thầy lại cho qua và mãi mãi không bao giờ kiểm tra Hóa...) Vậy là, điểm Hóa nhảy vọt so với lớp 11. Một cái kết đẹp cho bộ môn Hóa học ở lớp 12 Anh.
Hôm nay có hứng kể về bộ môn Hóa vì có người nhắc đến thôi. hihu. T đã quyết tâm không học một cái gì về Hóa nữa khi lên đại học...
Tổ 3 Reunion (#01)
Định nghĩa từ điển Oxford Advanced Learner's Dictionary
Reunion is a social occasion or party attended by a group of people who have not seen each other FOR A LONG TIME !! (trên thực tế thì các Mị tổ chức reunion khoảng 3-6 tháng/lần, đ long cho lắm =)))
Định nghĩa của Mị
Reunion is a social party which is organized whenever Mị(s) has had enough of chuyên đề toán and feels like going out <3 Mị's young, Mị wanna partyyyy
Vì vậy nên đ có lí do gì hết, nhưng những buổi tụ tập thường đc đẻ ra viện cớ reunion kiểu như HAI THÁNG NỮA sẽ có đứa A đứa B đi du học, hoặc con C thằng D vừa từ nước XYZ gì đó về cần reunite ăn mừng một số dịp như ...
- Giáng sinh
- Tết tây
- Tết ta
- Hậu thi học kì
- Bắt đầu mùa hè
- Kết thúc mùa hè
- Tiền thi tốt nghiệp (aka MI12)
- Hậu thi tốt nghiệp
- Tiền đi du học
- Hậu đi du học (v.v.)
Reunion #01
Buổi reunion đầu tiên là một ngày ăn uống nhân dịp GIỮA MÙA HÈ (đhs =)))), vừa thi SAT xong, và môt ngày sau sẽ có điểm SAT (okay .___.), chia tay Quỳnh và Đan khoảng HAI THÁNG SAU sẽ đi du học (đhs chia tay chia chân mà tổ chức sớm vl chẳng có tí mie cảm xúc gì hết). Đây cũng là buổi vẻ vui nhất trong số các bữa tiệc tùng của tổ 3.
Plan: lên plan là một việc tối quan trọng, nhưng thực hiện hay không lại là một chuyện quan trọng đ kém cỏi khác. Kế hoạch ban đầu là đi laser tag (vì Ngọc Thái có voucher đc tặng từ đợt AGT), nhưng vì những đứa thế này *chỉ xuống dưới* nên là huỷ tất.
Cuối cùng thì ....
Địa điểm: nhà Thái Bảo Ngọc
Review: Đây là một không gian không chật, không rộng, đủ chỗ cho 10 người ngồi, hoặc thậm chí là nằm, có chỗ để xe thông thoáng (diss nghe như review quán ăn hay khách sạn), có điều hoà mát lạnh, có TV 3D nhưng một khi đóng cửa thì đ có sóng điện thoại nên là nhớ hôm đấy gọi pizza 2 tiếng ngồi mốc mép ko thấy gì hoá ra họ mang đến rồi mà gọi điện ra nhận ko đc bèn ngậm ngùi mang pizza quay về, đi đc nửa đường thì được gọi thắm thiết hãy quay lại đi anh *insert nhạc Quay về đi Noo Phước Thịnh feat Thuỷ Tiên: "Quay về đi quay về đi cho em hết đơi chờ"*
Những thứ chúng tớ đã làm ngày hôm đó:
- ĐI SIÊU THỊ (thề luôn đi siêu thị 10 người vui vãi tè huhu): t còn nhớ chúng mình có ước muốn mỗi đứa đc ăn 1 chiếc kem con cá mà sao thấy xa xỉ đắt đỏ vc' thề là cả bọn chọn ăn kem hộp. Mie đứng quây kín cả cái tủ kem xong chê ỏng chê eo kem thuỷ tạ với kem merino chán end up mua kem Fanny vị trà xanh (woww quả là TIẾT KIỆM ghê gớm). Đây là có mỗi món tráng miệng giả sử phải làm cả mấy món chính chắc đi chợ cả ngày đ xong đc :<
- Xem phim: A miracle in cell No.7, buồn cười vc' mà cũng thương vc' :((
- Chụp ảnh: mỗi lần t hô lên "xếp hàng chụp ảnh nào các cậu" là thể nào TV cũng có cái đ gì đấy xong cả lũ lại dán mắt vào xem (và dưới đây là một số sp)
Xin được nói thêm đôi điều về hậu trường bức ảnh gia đình táo bón: lúc đấy tất cả bảo nhau hãy làm mặt serious, không được cười, phải nhìn thằng, nhưng kì thực trên TV đang chiếu phim gì đó (không nhớ nổi) mà đúng phút này giây này lại quay tới hot scene, có ông vua và bà hoàng hậu kiểu have sex xong thì ko ai bảo ai tất cả dán mắt vào màn hình kiểu "what's gonna happen?". But then ... sau vài cánh uốn éo nghệ thuật qua vài lớp vải mong tan bộ phim đã chuyển sang cảnh đánh nhau trận mạc không có gì đặc biệt cho lắm =)))
À và bức ảnh trên cùng để có mặt trong tấm hình Thu An đã phải chụp ảnh BẰNG CHÂN vì chưa download đc app timer chuyên nghiệp. Vâng khỏi nói thì cũng biết việc chụp bằng chân nó khó thế nào, đầu tiên là phải tìm một chỗ tựa đủ vững để đặt cái ipod, sau đó lại phải tìm những thứ vật dụng khác chèn xung quanh sao cho khi ngón chân chạm vào thì cái ipod không bị rung, và cuối cùng là nỗ lực của con An làm thế nào với chiều dài cái chân bằng một hằng số không thể dài ra hoặc ngắn lại trong tích tắc lại có thể rướn được mặt vào ảnh. Thế nên, chụp xong đc 1 tấm chắc dãn mie nó dây chằng =)))
Đó, đây là buổi đầu tiên và sẽ còn các buổi tiếp theo (to be cont)
Thursday, November 6, 2014
Đi du học
Dù biết chủ đề bài này nham nhảm khắp nơi rồi nhưng vẫn muốn chia sẻ.
Mấy con mị khác hãy edit thêm nghen~
ĐI DU HỌC!
Đi du học! Ừ thì cũng xác định đi du học chả sướng gì rồi! Đã tưởng tượng và đồng ý chấp nhận nhiều cái vất vả rồi! Nhưng vất vả quá, vất vả lắm nên vẫn phải than ~
Đi du học là ốm mà chả dám nói với bố mẹ. Ở nhà lúc ốm thật ra cũng chả bao giờ nói đâu. Nhưng cách này hay cách khác thì bố mẹ vẫn phát hiện ra mà nhét thuốc vào mồm cho. Còn ở đây, ốm là câm tịt, không dám nói cho bố mẹ vì sợ phụ mẫu ở nhà lo. Uống thuốc à? Ừ thì có thuốc (twerking~) nhưng lại đi google hướng dẫn sử dụng. Ốm ở cái Quốc Đảo này chắc là điều bình thường như cơm bữa, vì ngay buổi đầu tiên đến trường đã được tặng welfare package trong đấy là cặp nhiệt độ! WOW!!!!!
Đi du học là học hành ngày càng vất vả. Ở đây người ta dùng ngôn ngữ khác để nói về những khái niệm hoặc mới hoặc cũ. Ok, khái niệm cũ còn hiểu đươc, khái niệm mới thì chỉ có ngày ngày cắm đầu đọc sách tham khảo, rồi tự tìm hiểu. Hỏi senior cũng khó tại họ còn đang lo những thứ khó hơn!! Cùng lắm là phải đi office/consultation hours.
Đi du học là thấy bản thân mình ngu vl~. Đtn hiểu nổi sự ngu của bản thân! Ở đây ai cũng giỏi, ai cũng tài, ... Mình chả là con tép khô nào hết. Thấy mấy anh chị senior đi trước học hành tởm vl ~ cũng đhs mình học hành dở tệ đến thế. ~
Đi du học là tự thân vận động. Như kể hồi trước phải làm design, phải làm video thì luôn có 1 đứa sẽ làm ~ vì nó biết ~. Đi du học là cái đéo gì cũng phải học! Học từ cách pts đến movie maker rồi cắt nhạc, ... cái gì cũng phải biết hết ~
Đi du học là than thở với cái tường và cái máy tính nhiều hơn là với người thật. Quay đi quay lại chả có đứa nào onl, hẳn là vì lêch múi giờ!! Có những lúc muốn vớ lấy ai mà nói chuyện, mà tâm sự cũng chả có. Rồi cái cảm giác buồn, cảm giác bực, cảm giác khó chịu quá cô đọng lại và chìm xuống, chìm thật sâu, sâu đến nỗi khi nó nói chuyện với bạn bè nó thì nó quên mje mất nó đã buồn cái gì :))
Đi du học (on financial aid *insert giọng t Duy vào đây*) là mài mặt đi vừa học vừa làm. Nhìn thấy tiền bị trừ vào tài khoản mỗi lần đến kì đóng tiền học, tiền phòng, lúc rút tiền lại xót. Xót lắm. xót lắm lắm, nên càng nai lưng ra mà làm ~
Chả biết sẽ còn nghĩ ra cái gì để viết cho cái chủ đề này không ?! Nhưng thôi để đấy ~ nghĩ ra tiếp thì lại edit <3
Milo Ống Hút 4 Chiều
Vâng nó là một phát minh rất gây tò mò của sữa Milo. Thay cho một thứ dài dài hình trụ và có một lỗ ở trên đỉnh vào mồm mút lấy mút để như thường lệ, bây giờ chúng ta có thể vừa mút vừa mân mê và suy ngẫm cái thứ có 4 lỗ. Đây trông nó dư này:
Đùa thôi đ có ảnh đâu vì rất kì lạ là khi google thì không có kết quả nào cho hình ảnh chính xác của phát minh này. Anyway tớ chỉ muốn nói rằng vì tổ 3 mà bây giờ mỗi lần cho cái thứ 4 lỗ đó vào miệng tớ lại nhớ tới các cậu, và khi nhìn những người bạn mới của tờ trầm trồ về nó như bọn mình hồi xưa thì tớ cũng chỉ nhớ tới bọn mình đã trầm trồ về nó như thế nào thôi chứ không trầm trồ cùng các bạn í nữa (trầm trồ 1 năm trước rồi bây giờ còn gì đáng ngạc nhiên đâu cơ chứ nó chỉ là 1 cái ống hút đục 4 cái lỗ).
Nghĩ lại thì 1 thứ hãm lìn và nhạt toẹt như cái ống hút thôi nhưng cũng đã chiếm khá nhiều đầu óc của chúng ta; tớ nhớ đã thảo luận về nó trong hơn 1 tuần với Ngọc Đỗ, Thu An, Phương Phan, Thanh Thảo, Hạnh Phúc, vâng thực ra là cả tổ cmnl nhưng ko lẽ lại đánh hết tên ra. Tớ nhớ đã từng có những cuộc thảo luận sôi nổi với các cậu về ống hút, làm thì nghiệm bóp Milo với ống hút 4 chiều ở chỗ cây ở sân trg để xem nước nâu nó phọt ra theo 4 lỗ thì trông như nào, rồi đút vào miệng để xem nó phọt ra mồm mình thì như nào, vân vân. Không chỉ chuyện ống hút 4 chiều mà rất nhiều chuyện khác cũng thế, khi cùng các cậu thì for some reason thế giới toàn những điều kì diệu =)), và tớ cảm giác mình có thể cư xử đúng với lứa tuổi của mình, which is 5 years old. Mong sớm gặp lại những người bạn :((
- Giáp
P.s. đề nghị con nào viết cái gì thì kí giùm cái tên nhé ko chả biết ai pốt cái gì
Đùa thôi đ có ảnh đâu vì rất kì lạ là khi google thì không có kết quả nào cho hình ảnh chính xác của phát minh này. Anyway tớ chỉ muốn nói rằng vì tổ 3 mà bây giờ mỗi lần cho cái thứ 4 lỗ đó vào miệng tớ lại nhớ tới các cậu, và khi nhìn những người bạn mới của tờ trầm trồ về nó như bọn mình hồi xưa thì tớ cũng chỉ nhớ tới bọn mình đã trầm trồ về nó như thế nào thôi chứ không trầm trồ cùng các bạn í nữa (trầm trồ 1 năm trước rồi bây giờ còn gì đáng ngạc nhiên đâu cơ chứ nó chỉ là 1 cái ống hút đục 4 cái lỗ).
Nghĩ lại thì 1 thứ hãm lìn và nhạt toẹt như cái ống hút thôi nhưng cũng đã chiếm khá nhiều đầu óc của chúng ta; tớ nhớ đã thảo luận về nó trong hơn 1 tuần với Ngọc Đỗ, Thu An, Phương Phan, Thanh Thảo, Hạnh Phúc, vâng thực ra là cả tổ cmnl nhưng ko lẽ lại đánh hết tên ra. Tớ nhớ đã từng có những cuộc thảo luận sôi nổi với các cậu về ống hút, làm thì nghiệm bóp Milo với ống hút 4 chiều ở chỗ cây ở sân trg để xem nước nâu nó phọt ra theo 4 lỗ thì trông như nào, rồi đút vào miệng để xem nó phọt ra mồm mình thì như nào, vân vân. Không chỉ chuyện ống hút 4 chiều mà rất nhiều chuyện khác cũng thế, khi cùng các cậu thì for some reason thế giới toàn những điều kì diệu =)), và tớ cảm giác mình có thể cư xử đúng với lứa tuổi của mình, which is 5 years old. Mong sớm gặp lại những người bạn :((
- Giáp
P.s. đề nghị con nào viết cái gì thì kí giùm cái tên nhé ko chả biết ai pốt cái gì
Labels:
thời cấp ba,
thời đại học
Location:
Long Biên, Hanoi, Vietnam
Wednesday, November 5, 2014
Sự du học và tự lập
Viết một vài dòng cho mục "Thời đại học" đỡ mốc meo cái. Sự là, hôm nay, đi ăn trưa có một mình thôi, nhưng lại không thấy đói, thực ra là chán ăn ý. Thế là dù lấy hơi đầy đĩa thức ăn, tui vẫn không ăn tẹo nào (thực ra có ăn 1 tý, đại loại không ăn hết, nhìn như còn nguyên ý). Lý do chán ăn nhưng vẫn lấy hơi đầy đĩa thì cũng không biết nữa =)) Chắc không muốn đĩa trông ít ỏi?! Xong tự nhiên tui nghĩ đến 2 đứa suốt ngày mắng tui là: "Còn bao nhiêu trẻ em châu Phi không có cơm mà ăn đấy!" Không mắng thì ít nhất cũng giục "Ăn nhanh lên". Nếu không giục thì lại bảo rằng "Thôi đừng cố, không ăn được hết thì thôi."
Hít hà... Ở đây chả có quỷ thần hai vai (haha... nói 2 đứa kia đó) mà giúp nhắc nhở tui nữa. Làm cái gì, định làm cái gì, không định làm cái gì thì tự bản thân phải suy xét, tính toán, cân nhắc,... Cảm giác này thật... người lớn? =)) Ý là trưởng thành :)) Điều này mang lại một sự giới hạn tự do khó tả :))) Chẳng hạn như xem phim: ở nhà sẽ có người nhắc nhở blah blah, nhưng sang bển rồi thì chả có ai nên thích xem đến mấy giờ cũng được haha. Nhưng rồi chuyện xem phim muộn ảnh hưởng tiêu cực quá thì tiếng gọi từ trái tim bắt đầu lên tiếng. Bản thân nói không thì không xem nữa. (Từ đây, tui đã hiểu được phim Inception - Ý tưởng khởi nguồn. Để thay đổi ý kiến của một khối óc thì nó phải tự thay đổi!) Đó, thế mới nói là sự tự do có giới hạn. Giờ tự lập, sống và làm việc đều phải qua một vạn câu hỏi "Vì sao? Có nên không? Có được không?..." trước khi thực hiện điều gì. Tui thì tui thấy đó là thay đổi lớn nhất sau khi đi du học. Chả biết mọi người có thế không nhưng tui thấy tui thế đó :)) Thường thường khi phân vân, suy nghĩ giữa hai chọn lựa kiểu Không hay Có thì sẽ chọn bên có nhiều lợi ích cho bản thân. Nói chung là sẽ rút ra được một cái gọi là solution.
Dạo đây, có đứa bạn tâm sự với tui chuyện nó được rủ đi chơi sang tỉnh khác bằng ô tô, nhưng nó thú nhận là nó không dám đi vì đường xa (7 tiếng lái), không tin tưởng thằng driver vì nó vừa có bằng lái thôi... Nhưng nó cũng muốn đi: một vì lúc đó là kì nghỉ, hai là vì bạn nó mắng nó kiểu "Mày không dám đi thì mày đang lãng phí cuộc đời sinh viên đó" hoặc "Mày nhát như cáy thế thì sau này không làm được cái gì đâu". Trời, thiệt sự có đứa mắng (hoặc nói) tui như vậy thì cũng sôi máu rồi hứng lên đi luôn lắm. Thực ra tui là loại dễ bị kích động hoặc khích tướng ý =)))) Đấy, nếu trong tình huống ấy, thì nên làm gì bây giờ?
Hít hà... Ở trên vừa nói là bản thân thay đổi rồi, lúc nào cũng suy nghĩ trước sau cho bản thân mà đến khi gặp tình huống căng cơ thực sự thì lại không biết làm gì (Dù chưa gặp, nhưng mà cũng nghĩ trước =)) Vì thời đại học dễ gặp những tình huống xã giao như này lắm mừ ;(( ). Vì giải pháp tốt nhất không phải lúc nào cũng là giải pháp yêu thích nhất :))) Huhu lúc đó lại phải gọi quỷ thần hai vai lên x_x
Hít hà, tóm lại của cái post này là sự tự lập thỉnh thoảng không vui lắm. Ước gì về hồi -18 để thấy thứ gì cũng đơn giản như 1+1 = 2.
*Insert nhạc Mỹ Tâm: Ước gì*
(Bọn tổ 3 đọc được cấm ném đá bài hát >_< Dù bài hát về tình yêu nhưng mà nó cũng hơi có theme cô đơn ~ tự lập với nó nằm trong album Ngày ấy & Bây giờ, hợp theme hồi tưởng. Còn nữa, nó là hit bự ngày xưa đó :>)
Hít hà... Ở đây chả có quỷ thần hai vai (haha... nói 2 đứa kia đó) mà giúp nhắc nhở tui nữa. Làm cái gì, định làm cái gì, không định làm cái gì thì tự bản thân phải suy xét, tính toán, cân nhắc,... Cảm giác này thật... người lớn? =)) Ý là trưởng thành :)) Điều này mang lại một sự giới hạn tự do khó tả :))) Chẳng hạn như xem phim: ở nhà sẽ có người nhắc nhở blah blah, nhưng sang bển rồi thì chả có ai nên thích xem đến mấy giờ cũng được haha. Nhưng rồi chuyện xem phim muộn ảnh hưởng tiêu cực quá thì tiếng gọi từ trái tim bắt đầu lên tiếng. Bản thân nói không thì không xem nữa. (Từ đây, tui đã hiểu được phim Inception - Ý tưởng khởi nguồn. Để thay đổi ý kiến của một khối óc thì nó phải tự thay đổi!) Đó, thế mới nói là sự tự do có giới hạn. Giờ tự lập, sống và làm việc đều phải qua một vạn câu hỏi "Vì sao? Có nên không? Có được không?..." trước khi thực hiện điều gì. Tui thì tui thấy đó là thay đổi lớn nhất sau khi đi du học. Chả biết mọi người có thế không nhưng tui thấy tui thế đó :)) Thường thường khi phân vân, suy nghĩ giữa hai chọn lựa kiểu Không hay Có thì sẽ chọn bên có nhiều lợi ích cho bản thân. Nói chung là sẽ rút ra được một cái gọi là solution.
Dạo đây, có đứa bạn tâm sự với tui chuyện nó được rủ đi chơi sang tỉnh khác bằng ô tô, nhưng nó thú nhận là nó không dám đi vì đường xa (7 tiếng lái), không tin tưởng thằng driver vì nó vừa có bằng lái thôi... Nhưng nó cũng muốn đi: một vì lúc đó là kì nghỉ, hai là vì bạn nó mắng nó kiểu "Mày không dám đi thì mày đang lãng phí cuộc đời sinh viên đó" hoặc "Mày nhát như cáy thế thì sau này không làm được cái gì đâu". Trời, thiệt sự có đứa mắng (hoặc nói) tui như vậy thì cũng sôi máu rồi hứng lên đi luôn lắm. Thực ra tui là loại dễ bị kích động hoặc khích tướng ý =)))) Đấy, nếu trong tình huống ấy, thì nên làm gì bây giờ?
Hít hà... Ở trên vừa nói là bản thân thay đổi rồi, lúc nào cũng suy nghĩ trước sau cho bản thân mà đến khi gặp tình huống căng cơ thực sự thì lại không biết làm gì (Dù chưa gặp, nhưng mà cũng nghĩ trước =)) Vì thời đại học dễ gặp những tình huống xã giao như này lắm mừ ;(( ). Vì giải pháp tốt nhất không phải lúc nào cũng là giải pháp yêu thích nhất :))) Huhu lúc đó lại phải gọi quỷ thần hai vai lên x_x
Hít hà, tóm lại của cái post này là sự tự lập thỉnh thoảng không vui lắm. Ước gì về hồi -18 để thấy thứ gì cũng đơn giản như 1+1 = 2.
*Insert nhạc Mỹ Tâm: Ước gì*
Tuesday, November 4, 2014
Gió mùa đông năm ấy
Hà Nội bây giờ trời đã trở lạnh, sắp đón đợt gió mùa đầu tiên trong năm nay. Những ngày này năm ngoái (2013), tổ 3 đang tất bật chuẩn bị phương án chống rét khi đi học.
Bình thường, mọi người chỉ vội vớ lấy mấy chiếc áo khoác đồng phuc mùa đông để đắp lên người rồi ngủ cho xong chuyện. Nhưng, nhận thấy vấn đề giữ ấm cho cơ thể là việc tối quan trọng và cần thiết, tổ 3, cụ thể là nhân vật Phương Phan, đã đi tiên phong trong phong trào mang chăn đến lớp. Việc này nghe có vẻ đơn giản, nhưng thực ra cần rất nhiều nơ-ron thần kinh để suy nghĩ những thứ như: mang cái gì cho vừa cặp sách, liệu nó đắp được cho bao nhiêu người, có được sử dụng trong giờ học hay không, v.v... Công cuộc bảo vệ cơ thể ngày đông buốt giá tất nhiên cũng thực hiện được. Sự đón nhận và ủng hộ cho phong trào này cũng vượt xa những dự kiến ban đầu:
Chiếc chăn thú vật
Ngoài ra, một trong những phương án khác để chống trọi với cái giá rét của mùa đông là mua tất Hàn Quốc. Người đi đầu và cũng là người bán tất chính là nhân vật Phương Phan. Do bản thân đang đi tất Hàn Quốc và cực kì thích chúng, Phương Phan đã không ngần ngại quảng cáo trên facebook và lôi kéo bè lũ tổ 3 đi mua. Sau này, một nguồn tin giấu tên đã tiết lộ rằng Phương Phan từng thú nhận đã che đậy việc kiếm lợi nhuận từ buôn tất Hàn Quốc bằng cách tạo ra phong trào "Mua tất tổ - Cùng đi đồng phục tất". Tuy nhiên, phía Phương Phan vẫn chưa lên tiếng xác thực. Dù thế nào đi chăng nữa, việc tất cả các thành viên mua đồng phục tất đã tạo tiếng vang cho chính tổ 3 để rồi ai cũng phải ghen tị, và tất nhiên, ai cũng giữ được ấm đôi bàn chân:
Đồng phục tất
Có thể thấy rằng, tổ 3 không chỉ đem lại sự ấm áp giữa mùa đông mà còn giúp cho tất cả mọi người được trải nghiệm thực sự đời sống học sinh cấp ba.
Lời kết, điều thú vị của lớp 12 chính là bạn trở thành một học sinh đúng nghĩa của nó: "Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba... học trò". Bạn không cần phải tỏ ra e dè như hồi lớp 10, bạn cũng không cần học hành quá nhiều như năm lớp 11. Khi đã là học sinh cuối cấp, bạn làm những điều không ai làm trên sự ủng hộ của đồng bọn và tất nhiên, mặc kệ sự phản đối của giáo viên. Đề rồi, ta luôn cười mỗi khi ngoảnh lại....
From: Google
Monday, November 3, 2014
Chặng đường nhiếp ảnh - Selfie (Part 2)
Tổng hợp "những bức ảnh tổ" được chụp từ năm lớp 11 trở đi:
*Insert nhạc Miley Cyrus: "This is our house/ This is our rules/ And we can't stop/ And we won't stop..."*
Sunday, November 2, 2014
Chặng đường đam mê nhiếp ảnh - Selfie (Part 1)
Nhiếp ảnh, đặc biệt trong lĩnh vực selfie, là một chuyên môn được đầu tư rất nhiều công sức, tiền bạc và thời gian của tổ 3. Trong phần đầu tiên, chúng ta dứt khoát phải vinh danh những con người đã ủng hộ tổ 3 đi theo chuyên ngành này. Một mình tổ 3 chắc chắn không thể đạt được những bức ảnh nhớ đời nếu không có sự giúp đỡ của:
1. Cô Huỳnh Ái Tâm (giáo viên bộ môn Sinh học)
Cô Tâm chính là nguồn động viên lớn lao giúp cho bọn tổ 3 đi theo chuyên ngành yêu thích - Selfie. Lần nào cũng vậy, cô luôn giảng bài thật nhanh, kết thúc tiết học thật chóng để bọn tổ 3 có những giây phút ít ỏi luyện tập cách giơ điện thoại lên trước mặt 9-10 đứa, cách xóa mụn mà không dùng sữa rửa mặt, cách làm tạo cằm V-line mà không cần nhịn ăn... Vì vậy, hễ đến giờ Sinh, tổ 3 luôn luôn sẵn sàng các loại iphone 3 4 5 để luyện tập với nhiều thế khác nhau như:
Kim tự tháp
Thơ ngây
Sexy feet - Những bàn chân quyến rũ
2. Cô Nguyễn Thị Phương Thanh (giáo viên bộ môn Ngữ Văn)
Nếu cô Tâm là người truyền lửa, thì cô Thanh lại là người giữ lửa cho tổ 3. Cô hướng dẫn chúng con cách cầm củi, à quên, cầm điện thoại. Cô dạy chúng con cách post ảnh, cách tag friends lên facebook. Cô còn dạy tổ 3 cách cười thật tươi để ảnh được trăm likes. Cô Thanh đã giúp đỡ tổ 3 rất nhiều trong công cuộc hoàn hảo kỹ năng nhiếp ảnh lĩnh vực selfie.
Thành quả, vâng, là hàng chục, hàng trăm, hàng nghìn những bức ảnh selfie ở mọi lúc mọi nơi: từ lớp học ra hành lang, từ nhà ăn ra nhà vệ sinh, từ phòng tin ra sân bóng, v.v... Đây lại là một câu chuyện khác. Các bạn hãy đón đọc ở phần tiếp theo :)
Subscribe to:
Comments (Atom)













